WeChat China
Tự nhiên ngồi nhẩm tính thấy cái mác thiên đường đồ ăn rẻ nó cứ sai sai thế nào ấy. Nhìn sang mấy nước như Mỹ hay TQ, dù mệnh giá tiền họ cao nhưng tính trên tỉ lệ thu nhập thì ăn uống của họ vẫn quá nhẹ nhàng. Còn ở mình, cảm giác đi làm cả ngày chỉ để đổi lấy 3 bữa ăn là hết sạch tiền, ko còn dư dả để mà tích lũy hay làm gì khác.
Lạ cái là mình nước nông nghiệp, xuất khẩu nông sản hàng đầu, nhân công thì rẻ mà giá bát bún đĩa cơm ở mấy tp lớn giờ chẳng kém cạnh gì nước người ta. Trong khi lương dân mình thì vẫn lẹt đẹt.Giá đồ ăn hiện tại đang phải gánh quá nhiều thứ vô lý, từ mặt bằng bị thổi ảo cho đến chi phí vận chuyển lằng nhằng, xong cuối cùng người lao động Bình thường phải chịu trận hết. Nhìn vào cái túi tiền sau khi trừ chi phí ăn uống cơ bản, thấy tương lai người trẻ bây giờ mịt mù thực sự.

自个儿在那瞎琢磨,感觉越南作为所谓“廉价美食天堂”的名号有点名不副实啊。看看美国或中国这些国家,虽然币值高,但按收入比例算,人家的伙食费压力其实挺小的。反观咱们这儿,感觉忙活一天也就够换三顿饭,根本存不下钱干别的。

奇怪的是,咱们明明是农业大国,农产品出口大户,人工又便宜,可大城市里一碗粉、一份饭的价格快赶上人家发达国家了,偏偏工资还低得离谱。现在的物价背负了太多离谱的成本,从虚高的租金到乱七八糟的运输费,最后全得让普通打工人买单。扣掉基本的饭钱看看兜里,现在的年轻人未来真是挺渺茫的。